Chọn một ngày thời tiết quang đãng, vào lúc đêm xuống trăng thanh sao thưa, Trần Ngôn thậm chí còn dùng thần thông "phá vọng" để cẩn thận quan sát vận số của Sở Khả Khanh. Sau khi xác định dạo gần đây nàng không bị vận rủi quấn thân, cũng chẳng gặp phải tai ách gì, hắn mới yên tâm thi triển.
Hai người ngồi xếp bằng đối diện nhau dưới khối thạch nhũ trong lòng núi. Sở Khả Khanh khép hờ hai mắt, theo lời Trần Ngôn dặn dò, nàng thả lỏng tâm thần, không đi khống chế sự vận chuyển nguyên khí trong cơ thể nữa.
"Lát nữa bất luận gặp phải tình huống gì, ngươi cũng tuyệt đối không được chủ động khống chế nguyên khí lưu chuyển, càng không được dùng bất kỳ công pháp quen thuộc nào để dẫn dắt chúng! Nhớ kỹ! Nhớ cho kỹ! Bước đầu tiên của tán công chính là phải khắc phục được ký ức bản năng của cơ thể.
Còn nữa, quá trình này sẽ vô cùng đau đớn, nhưng dù thế nào đi chăng nữa, tuyệt đối không được vận công chống cự————"




